Trẻ con Thời xưa – Thời nay

0
1282

Những đứa trẻ khệ nệ, nặng nề vác mang cặp sách trên lưng, mở khóa Iphone, Ipad, chát chít vô bổ trên mạng, mua sắm nhoay nhoáy nhưng không biết xới cơm, buộc dây giày, chưa từng biết đến nổi cực khổ mà cha mẹ chúng đang phải gánh gồng…

Từ những thiếu hiểu biết đó đâm ra hình thành những đứa con hư, không biết lễ độ, như chúng ta đã thấy và bắt gặp nhiều trên các thông tin đại chúng, lẫn trong cả đời thường. Đó có phải là do trẻ con thời nay sung sướng quá độ và đấy cũng khẳng định cho sự nuông chiều không đúng lối của bậc làm cha làm mẹ, sự khác biệt giữa trẻ con thời nay và những đứa trẻ phải sống hoàn cảnh cơ cực thời xưa?.

Tôi thường nghe mẹ nói sao giờ trẻ con thời này sướng thế, thời xưa của bố mẹ khổ lắm, chỉ biết học xong lo phụ giúp công việc gia đình với ông bà, chẳng bao giờ biết cái điện thoại là gì đâu, thời xa xưa khốn đốn và thiếu thốn đủ thứ…nhưng chưa chắc trẻ con thời nay đã sướng bằng đám trẻ thời xưa. Tuy cho dù trẻ con ngày nay được sung sướng như tiên: “Được ăn ngon, mặc đẹp, được cấp sách đến trường đầy đủ, được sống trong sự bao bọc của cha mẹ, sống trong thời đại với nền công nghệ tân tiến,…” .
Nhưng liệu chúng có thể hưởng được cái tinh thần vui chơi lành mạnh hay chỉ dúi đầu vào các trang mạng xã hội mà sinh ra lười nhác hay chỉ đơn giản là chúng chỉ cần ăn với học mà không biết lao động giúp đỡ cha mẹ chúng công việc nhà cửa… Chính vì sự sung sướng như thế mà đã vô tình sản sinh cho trẻ tính cách khiêu kì, tự đại, không yêu lao động, chán nản, ganh tị lẫn nhau …

Thời xưa, hình ảnh tôi ghi nhớ, yêu quí đó là từng đám trẻ hăng hái, chạy như giặc ra đường, một góc chơi đồ hàng , một góc chơi đuổi bắt, một góc chơi trốn tìm, góc khác thì ô ăn quan, banh đũa, nhảy dây, song phi…hết sức đáng yêu, đường xá thời đó vắng vẻ, dựng gạch đá bóng giữa đường cũng chẳng sao, thỉnh thoảng lắm mới có chiếc xe chạy qua, không khí thì trong lành mát rượi.
Chơi xong, về tới nhà là đứa nào đứa nấy mồ hôi mồ kê nhuễ nhoãi, mệt nhưng vui lắm. Sau này lớn lên, chính những trò chơi tuổi thơ đó lại là chất keo gắn kết những đứa trẻ năm xưa mỗi khi chúng có dịp gặp lại nhau.

Ô ăn quan – trò chơi “huyền thoại” một thời

Trẻ con thời xưa chơi toàn môn vận động nên sức khỏe đứa nào cũng tốt, tinh thần lúc nào cũng phấn chấn, lạc quan. Có dính tí mưa, tí gió, thậm chí đá bóng sứt chân, dẫm phải mảnh thủy tinh thì cũng vài ngày là liền, là lại vui vẻ háo hức, đến rủ nhau đi chơi tiếp.

Còn trẻ con thời nay là ngồi chết dí trong nhà, nếu không phải è cổ học hết môn trên lớp tới môn phụ đạo, thì cũng cắm mặt vào Iphone, Ipad chơi điện tử, chát chít hoặc xem phim hoạt hình.
Bên cạnh đó hàng xóm láng giềng ít giao lưu, trẻ con chỉ biết duy nhất bố mẹ hoặc cùng lắm thì họ hàng, bạn cùng lớp. Lớn lên, sao chúng biết ký ức là gì, những ký ức tuổi thơ của chúng sẽ là gì đây?
Thỉnh thoảng được bố mẹ cho ra công viên chơi vào các ngày nghỉ, lỡ gặp hôm trái gió trở giời thì y rằng mũi họng lại tậm tịt. Nhẹ thì sổ mũi, viêm họng, nặng thậm chí còn viêm phổi, cấp cứu. Sức đề kháng của trẻ con thời nay kém rất xa so với trẻ con thời xưa một phần là do vì chúng ít vận động, phần vì các đô thị lớn chúng sống đều bị ô nhiễm nặng.

Thời nay, cả thế giới của trẻ thu nhỏ vừa bằng cái Ipad

Trẻ con thời xưa:
Chạy đâu cũng có chỗ chơi, đường phố yên tĩnh ít xe cộ, bình yên, bố mẹ có thả con ra đường chơi cả tối cũng chẳng cần lo lắng nhiều.
Trẻ con thời nay biết chơi ở đâu?
Công viên thì xa, lắm tệ nạn xã hội, đường xá thì xe cộ chạy suốt ngày, vỉa hè bị chiếm dụng, ra đường ngay ngáy lo bị bắt cóc, quanh đi quẩn lại cũng chỉ chui vào trung tâm thương mại, đi một vòng ăn cái xúc xích, ngắm ít quần áo, chơi game rồi về nhà.
Trẻ con thời nay bé tí mà cái gì cũng biết. Iphone của mẹ, Ipad của bố mở nhoay nhoáy, tự tìm vào Youtube, tự tìm phim ngồi xem vài tiếng gây ra các bệnh về mắt.
Trẻ con thời xưa ngố đặc. Đầu phố có ông mua được cái tivi màu, cả lũ kéo đến xem Tôn Ngộ Không hay Hồ lô biến. “Ông già rồi nên đi ngủ sớm, dặn lũ trẻ xem xong thì tắt tivi hộ ông”.

Nhưng trẻ con thời xưa được bố mẹ dạy kỹ năng sống rất tốt. 5, 6 tuổi là tự biết buộc dây giày, biết dọn mâm cơm phụ bố mẹ, biết xới cơm, biết tự tắm rửa, tự đánh răng và đã tự mình chăm em. Bố mẹ đi làm cả ngày, ở nhà tự chăm sóc cho bản thân mình.
Trẻ con thời nay Iphone biết mở, nhưng đôi giày không biết buộc dây. Đi học lớp 1 mà cơm vẫn chưa tự xúc. Đọc vanh vách các kiểu tóc hợp mốt, nhưng tóc của mình thậm chí còn không biết chải, biết buộc, hễ có chuyện gì xảy ra là đùng một cái khóc lóc, mè nheo, cáu gắt với cha mẹ.
Trẻ con thời xưa được bố mẹ mua cho món quà gì thi coi như báu vật.
Trẻ con thời nay dư thừa vật chất, đồ chơi mới dùng được 3 bữa là vứt, đòi cái mới hơn.
Trẻ con thời xưa đến Tết mới có quần áo mới mặc. Quý lắm, ôm bộ quần áo đi ngủ, mặc mãi không chịu thay.

Ngày ấy, già trẻ lớn bé xem chung chiếc TV là chuyện… bình thường

Trẻ con thời nay quần áo đẹp mặc quanh năm. Tết đến có mặc đồ mới hay cũ cũng chẳng quan trọng nữa, đi học được cho tiền tiêu vặt nên cứ tiêu xả láng không biết quý trọng đồng tiền của do cha mẹ vất vả làm ra,
Trẻ con ngày nay đã biết tô son điểm phấn như người trưởng thành lại còn tập tành yêu đương, đánh mất vẻ đẹp hồn nhiên, trong sáng, ngây thơ.
Trẻ con thời xưa thiếu thốn, nhưng cuộc sống luôn đầy màu sắc và những niềm vui đi theo suốt cuộc đời.
Trẻ con thời nay năng động hơn, thông minh hơn, đẹp hơn, nhưng học hành cũng vất vả hơn, hiểu biết về giá trị cuộc sống cũng thấp hơn, lại được cha mẹ nuông chiều. Vậy Trẻ thời xưa, thời nay khổ hay sướng?

Vũ Diệp Sơn